Viên Thiệu

Viên Thiệu (? – 202), tự Bản Sơ là một vị tướng quân cuối đời nhà Hàn, đầu thời Tam Quốc ở Trung Hoa. Ông là người dẫn đầu liên quân miền Đông chống lại Đổng Trác.

Ông là anh trai của Viên Thuật, trấn giữ 1 vùng phía bắc rộng lớn của Trung Quốc cho đến năm 200 thì bị mất do sự xâu xé trong nội bộ dẫn đến cuộc tiến công dễ dàng cho Tào Tháo.

Viên Thiệu có uy nhưng thiếu dũng, binh lực hùng hậu nhưng không nghe lời khuyên của Điền Phong mà dẫn đến mất nước, là người chỉ trọng cái lợi nhỏ ở trước mắt. Ngược với Tào Tháo là người hiểu người, biết trọng nhân tài và biết chọn lựa kế sách thực hiện 1 cách quyết đoán, Viên Thiệu thích nhiều mưu nhưng lại hay do dự, thiếu quyết đoán.

Thất bại của Viên Thiệu trước Tào Tháo là một ví dụ điển hình cho thấy sức mạnh của chiến thuật và binh pháp có thể dùng để hạ gục phe địch đông đảo hơn nhiều. Bằng cách giả vờ chạy, phản công và rút lui chiến thuật, quân Tào Tháo đã làm cho sức mạnh số đông của quân Viên Thiệu trở nên vô dụng.

Tào Tháo từng phân tích vì sao Viên Thiệu sẽ thất trận:

  1. Ông ta quá kiêu ngạo, ích kỉ và già cỗi
  2. Quân sư của ông đấu đá lẫn nhau
  3. Tướng của Viên Thiệu có cơ bắp mà không có trí tuệ.
  4. Cả ba người con trai của ông không hòa thuận với nhau.
  5. Ông ta không tôn trọng binh lính của mình

Và quả nhiên Tào Tháo đã nói đúng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: